Singapore

Những điều dễ thương ở Singapore

Đăng bởi
Nhật ký du lịch, Tiêu điểm
01/02/2020 9:00 am

Để cho rõ, trước khi đến Singapore, tôi không phải là fan của nền du lịch thuộc đất nước nhỏ bé nhưng giàu có này. Tôi có khâm phục họ về những thành tựu kinh tế, văn hóa, xã hội,… Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ thích sống ở đó hay thậm chí là du lịch qua đó vài ngày. Vì bản tính của tôi không thích chốn đô thị ồn ào, mà bạn thấy đấy, Singapore toàn những nhà cao tầng, cuộc sống công nghiệp. Tôi thích những nơi còn nhiều thiên nhiên, cuộc sống êm đềm hơn. Tôi đã nghĩ thế…

© Samderlust

Nhưng rồi tôi đã thay đổi quan điểm của mình khi đặt chân lên Singapore, chỉ trong vài giờ đầu tiên thôi…

Bạn có thể bảo tôi dở hơi cũng được, nhưng tôi vẫn thích kiểu đi “ngông” thế này. Không tìm hiểu quá kỹ về nơi mình sắp tới, không cần phải có một kế hoạch cụ thể, cứng nhắc và danh sách những điểm “bắt buộc” phải tới. Tôi giữ mình “ngây thơ” một tẹo, vì biết hết rồi thì chả còn gì vui. Biết ít ít thôi, tới nơi mới “hết hồn”. Thế mới thú vị chứ!

Lao động lớn tuổi

Vừa bước xuống sân bay, đi qua khu vực kiểm tra an ninh. Bạn biết không, tôi đã cảm thấy một niềm vui lạ lùng. Lạ chứ, vì không giống như ở Việt Nam hay một vài nước ít ỏi mà tôi từng đặt chân tới. Tôi được hướng dẫn, làm thủ tục soi đồ bởi những bác lớn tuổi, tóc hoa râm, khuôn mặt hiền hậu và luôn mỉm cười với du khách. Già mà gân lắm nhe, họ không để số tuổi làm chậm đi những động tác của mình. Họ vẫn bắt kịp dòng người từ máy bay đi ra, và đang nóng lòng rời đi cho hành trình hay công việc đâu đó ngoài kia. Rời khỏi khu kiểm tra an ninh, khi đứng xếp hàng rồng rắn tại quầy Passport cũng có một bác đôn chạy đáo qua lại giữa các hàng người, hỏi xem họ đã ghi hay có ghi đúng thông tin lên cái phiếu khai nhập cảnh chưa và chỉ dẫn cho họ.

© Samderlust

Không chỉ riêng ở sân bay, lần khác, khi tôi đang đứng lớ ngớ ở trạm tàu điện, lò dò trên tấm bản đồ để tìm đúng chuyến tàu. Một bác cũng đã lớn tuổi mặc đồng phục nhân viên tàu điện lại tươi cười hỏi tôi cần giúp gì và sau đó chỉ cho tôi một cách rõ ràng và chắc chắn rằng tôi đã hiểu thì mới yên tâm. Sau đó bác lại tiếp tục đưa mắt vòng quanh tìm xem coi có ai khác cần giúp đỡ không. Rồi tiếp tục nhanh chóng tiếp cận họ. Tôi vẫn thấy những người lao động lớn tuổi ở trong các foodcourt cũng như một vài nơi khác.

Trái với suy nghĩ truyền thống kiểu Việt Nam, khi mà tuổi già thì phải được nghỉ ngơi, hoặc là họ chỉ được làm những công việc chân tay nặng nhọc nào đó. Những người lớn tuổi Singapore vẫn có được việc làm trong sân bay, họ vẫn thể hiện sự vui vẻ trên khuôn mặt của mình khi làm những công việc đó, không một chút khắc khổ. Cũng có thể, đây là một kết quả tốt từ một chính sách của chính phủ, và một thái độ xã hội tôn trọng lao động lớn tuổi. Thứ mà một vài nơi khác trên thế giới không được như vậy…

Thiên nhiên xen lẫn đô thị, môi trường trong lành

Tôi cũng đã từng nghe nhiều về những dự án cây xanh ở Singapre, nhưng tất cả chỉ dừng lại ở nghe thôi, chưa chứng kiến tận mắt. Ngay từ lúc bước chân xuống và dạo chơi trong sân bay Changi, tôi đã thấy màu xanh. Rồi tới lúc ngồi trên xe bus, ở khu vực ngoại thành, sau đó cuốc bộ trong trung tâm thành phố, màu xanh của cây cối khắp mọi nơi. Thậm chí ở trên cao, trong những tòa nhà, trên các sân thượng, vẫn um tùm cây xanh. Ngoài ra đường phố luôn được giữ gìn sạch sẽ, hiển nhiên điều này không chỉ đến từ sự kiểm soát của chính quyền, mà còn đến từ ý thức của người dân nữa. Bạn có thể bước đi trên lề đường, ngày dưới một tòa nhà đang thi công… nhưng bạn cũng chẳng thấy bụi bặm tí nào, chẳng qua, chỉ là mùi xi măng phảng phất…

© Samderlust

Điều này làm tôi thật sự thích thú và ngưỡng mộ con người và chính quyền Singapore khi họ có thể vừa phát triển cơ sở hạ tầng đo thị, nhưng vẫn giữ được nhiều mảng xanh nhất có thể, không những giữ, mà còn tạo thêm nữa. Và cũng chẳng ngạc nhiên gì khi biết rằng tỉ lệ phủ xanh đô thị của Singapore là cao nhất thế giới, lên tới 50%. Họ không hạ triệt cây xanh để xây dựng những dự án nhân danh phát triển đô thị, hay phục vụ lợi ích con người. Họ tôn trọng và thậm chí bảo vệ cây xanh bằng luật pháp. Dẫn đến kết quả là tốc độ phủ xanh của Singapore tỉ lệ thuận với tăng trưởng kinh tế, dân số. Từ những năm 1960 đến nay, dù kinh tế và dân số liên tục tăng trưởng , tỉ lệ phủ xanh vẫn luôn tăng theo. Điều này hoàn toàn trái ngược với đại đa số các đô thị khác trên toàn thế giới.

Đất nước của những người năng động

Một buổi chiều đi bộ dạo quanh phố phường, đặc biệt là khu vực Marina Bay, bạn dễ dàng thấy được rất nhiều người chạy bộ trên đường phố, từ trẻ tới lớn tuổi, không những chỉ chạy bộ, có những nhóm cùng tập các bài tập yoga, thể dục nhịp điệu,… Phần lề đường đa phần được làm rộng để cho người đi bộ và xe đạp. Xung quanh, nhìn đâu cũng thấy những hoạt động của tuổi trẻ, dĩ nhiên cái sự trẻ mà tôi nhắc tới ở đây không phải tính theo con số của cái gọi là tuổi. Một sự sôi động của đất nước mà nơi đó sự phát triển đứng đầu cả Đông Nam Á. Dù là cuộc sống công nghiệp bận rộn, họ vẫn luôn dành thời gian để rèn luyện sức khỏe cho bản thân chứ không lê tấm thân ủ rũ sau 8 tiếng ở văn phòng về và nằm ạch lên chiếc giường, hay ngồi lê la hàng quán.

© Samderlust

Sự rèn luyện của bản thân, và màu xanh của cây cối khắp mọi nơi, kiêu hãnh chen mình với những tòa nhà cao tầng khiến cho những ai, một lần đến với đất nước này đều cảm nhận được rằng, họ sẽ còn tiếp tục phát triển, họ vẫn chưa mệt mỏi đâu!

© Nội dung đã được tác giả Samderlust đồng ý cho phép phát hành trên website.

(Nguồn: Sangdibui.com)
Trở lên Trên ▲
Chia sẻ cảm nghĩ
Thảo luận0
    Bạn phải đăng nhập để viết bình luận.
    Trở lên Trên ▲