Singapore

Người Sing và người Mã, lạ lắm mày ơi

Đăng bởi
Blog du lịch
01/11/2013 3:00 pm

Tôi đến Singapore đã lần thứ 4, cái đất nước nhỏ bé này có cái gì thú vị nói thật tôi đi hết trơn rồi. Mà có lẽ có người nói tôi: Singapore có gì hay mà đi hoài thế?, câu nói đó của 1 Bụi kỳ cựu.

Mỗi người có 1 cảm nhận riêng, như tôi đã từng nói, tôi có 1 cái gu, tôi đi chỉ vì mình thích, muốn trải nghiệm và ngắm nhìn cuộc sống bình dị của người dân địa phương, xem những góc phố không đẹp dơ bẩn đời thường mà các chương trình quảng cáo không bao giờ mang đến.

Tác giả tôi cùng đồng bọn trước cổng công viên S.E.A Aquarium, người đạo diễn và chụp ảnh là tôi nhá

Thế đấy, tôi đến đất nước ấy hết 4 lần mà hết 3 lần là có liên quan đến bệnh viện và thuốc men. Cho nên với tôi cái trải nghiệm nó rất đặc biệt.

– Lần đầu tiên tôi đi máy bay cũng là của VNA và cũng lần đầu tiên tôi bắt gặp cái sự lễ phép không chịu nổi của tiếp viên. Nếu bạn là 1 người nước ngoài hoặc Việt Kiều, bạn sẽ được cư xử khác, nếu bạn là người Việt thì… em còn biết bao việc…

– Lần đầu tiên đặt chân lên cái đất nước mà văn hóa đi lề trái, chúng tôi cầm bản đồ và đi ngược hướng, được 1 cô gái trẻ giúp đỡ và đi taxi miễn phí.

– Lần thứ 2 tôi nằm nôn mửa vật vả ở USS với lý do gì không rõ (cảm nắng, đi tàu lượn, ăn uống không tốt…) nhưng cái hình ảnh xấu xí của tôi không bị người bản địa sôi mói tò mò. Đặt chân đến Tân Sơn Nhất là bao kẻ trí thức đứng dòm tôi và bình loạn. Một hành động nhỏ nhưng bao điều để nói.

– Cũng lần thứ 2, tôi bay về VN bằng TigerAir và lại nôn ói, anh bạn Khoai Tây ngồi kế tôi cứ rối rít cả lên và lúc thì gọi tiếp viên hỗ trợ, lúc thì xin này nọ cho tôi. Tiếp viên TigerAir cứ 15 phút thì chạy đến chỗ tôi hỏi thăm sức khỏe với lời chào trều mến và nụ cười trên môi.

– Lần thứ 3 tôi đến Mã Lay trước khi đến Sing, bị nôn mửa dài từ Cao nguyên Cameron về đến KL, tiếp tân của Backhome KL hết sức lo lắng cho và giúp đỡ tôi rất nhiều, và hỗ trợ hết sức để kiếm cho chúng tôi 1 phòng thật đẹp mặt dù chúng tôi trở lại mà không book trước, hướng dẫn tôi rất nhiều… để đến bệnh viện.

– Ở bện viện KL thế nào? Nơi tôi nằm cấp cứu là: Tung Shin Hospital nơi mà bạn được 1 bạn sĩ người và 3 cô y tá liên tục kiểm tra tình hình và giúp đỡ rôi hồi phục sức khỏe. Cái giá phải trả không mắc lắm cộng với sự niềm nở của bác sĩ.

– Lần thứ 4 tôi đến Sing, phải đến cấp cứu đặc biệt vì siêu âm có máu trong dạ dày. Vị bác sĩ trẻ tuổi trang phục như điều dưỡng chăm sóc riêng cho tôi luôn túc trực nụ cười trên môi, cùng với sự kiên nhẫn cố gắng giải thích cho tôi hiểu tình trạng của mình. Vâng đêm đó, ông ta “sẽ” mổ ngay tôi trong đêm, tuy nhiên tôi đã năn nỉ để về VN.

– Nhà trọ tôi ở là The Mitraa ở 1 vị trí gần MRT Farrer Park, với 1 đội ngũ nhân viên cực kì thân thiện, nói theo đúng kiểu khách Tây ở đó: SO FANTASY AND AMAZING. Người chủ cực kì tốt bụng, tôi còn bất ngờ khi ông ta sai nhân viên sẵn sàng đưa 50SGD cho cô Freysa làm phí đi taxi cộng với sự lo lắng của ông ta khi lăng xăng vừa gọi taxi, vừa liên lạc các Clinic (phòng khám) xung quanh vừa phải trò chuyện với tài xế.

– Cô Freysa là 1 người bạn đặc biệt khi tôi gặp ở Sing, cô ta giúp đỡ chúng tôi với 1 niềm vui và không vụ lợi. Cô ta giúp đỡ chúng tôi đến bênh viện, đăng kí làm người đại diện, tiếp chuyện với bác sĩ, hướng dẫn chúng tôi các thủ tục ở đấy. Cô ta là 1 người gốc Phillipines sang Sing để học tập và làm việc.

– Cũng ở đây, những hành động tưởng như nhỏ nhặt của dân bản xứ mà đã mất tích ở Việt Nam. Khi tôi ôm… thùng rác để ói, có 1 chị ở trong nhà chạy ra tặng cho tôi chai nước khoáng và biến mất. Trên tàu điện ngầm, 1 chị đã nhường cái ghế chị đang ngồi lại và đứng suốt 15 phút, lại 1 người khác đã tặng tôi 1 hộp khăn giấy cũng chỉ cần 1 lời cảm ơn là họ biến mất.

Sống ở xứ người, hoạn nạn có người giúp đỡ thật là tuyệt bạn nhỉ?

Trở lên Trên ▲
Chia sẻ cảm nghĩ
Thảo luận0



    Trở lên Trên ▲