Đêm trắng Amsterdam

Đăng bởi
Nhật ký du lịch, Uncategorized
28/05/2014 4:00 pm

Những tia nắng vàng ong liếm dài qua từng góc phố khi Amsterdam vào những ngày hè. Những chậu hoa tulip bên dưới những ban công nhà đang ngã dài và luyến tiếc một mùa Xuân rực màu của những cánh hoa quý phái trong vườn Keukenhof đã qua. Ông mặt trời cũng không chịu đi ngủ và tôi cứ thế rong chơi trong những đêm trắng ở thành phố của những kênh đào.

Thủ đô xứ sở những chiếc cối xay gió mang tên Amsterdam như một câu chuyện huyền thoại về những người bản địa xây dựng chiếc cầu bắc ngang qua cái đập (dam) trên dòng sông Amstel vào thế kỷ 13.

Hà Lan được gọi là đất nước những chiếc cối xay gió.

Những dãy phố lô xô màu đỏ với nhiều kiến trúc khác nhau hòa quyện trong sắc màu da cam truyền thống của những chiếc áo trên phố tạo nên sức sống mãnh liệt trẻ trung như tuổi đời của phố. Không một du khách nào có thể phủ nhận, Hà Lan là quốc gia thân thiện bậc nhất ở Châu Âu.

1. Tôi rảo bước đến bảo tàng Hemintage ở số 51 đường Amstel để ngắm nghía qua bộ sưu tập khổng lồ về trang sức được làm từ vàng bạc hay các loại đá quý. Bảo tàng chỉ mở cửa đúng một tháng để chào đón lễ hội đêm trắng được tổ chức hàng năm. Trong quá khứ, Hermintage được xây dựng từ những năm 1682 để đón nhận những người già tàn tật, neo đơn, cơ nhở trú ngụ.

Đến năm 2009, nhằm thắt chặt mối quan hệ với các Sa hoàng Nga đã có từ trước, chính phủ Hà Lan đã bỏ ra 53 triệu USD để cải tiến trở thành bảo tàng vào năm 2009.

Tôi thật sự “choáng ngộp” khi bước vào bên trong bởi với cách trang trí trên tường và trần nhà, bảo tàng là hình ảnh thu nhỏ của cung điện mùa đông tại thành phố Saint Peterburg ở Nga. Khu thứ nhất là bộ sưu tập tranh diễn tã mối quan hệ giữa NgaHà Lan.

Khu thứ 2 là nơi trưng bày 2.200 hiện vật được cung điện mùa đông tại Nga cho mượn để triển lãm. Chúng là những tác phẩm tuyệt đẹp được làm từ vàng, bạc hay các loại đá quý dùng để trang trí vương miện hay trang phục của các Sa hoàng Nga.

Những đôi guốc gỗ, nét đặc trưng văn hóa của Hà Lan.

2. Đã hơn 8 giờ đêm, nắng chiều vẫn còn vàng trải dài qua từng con hẽm nhỏ. Tôi lang thang qua từng dãy phố để ngắm nhìn những kiến trúc chồng chất lên nhau theo dòng thời gian ở Amsterdam. Tôi ghé qua nhà thờ gỗ Oude Kerk ở Wallen và dãy phố Houten ở Begijnhof có tuổi đời hơn 800 năm để ngắm nhìn kiến trúc Gothic được xây dựng đầu tiên ở Amsterdam. Oude Kerk đã rêu phong màu gỗ trên dòng chảy của dòng sông Amstel.

Bên kia kênh đào Prinsengracht, nhà thờ tin lành Westerkerk trầm mặc soi bóng xuống dòng kênh. Nó là nhân chứng theo dòng lịch sử khi người Hà Lan làm bước đột phá trong kiến trúc xây dựng vào thế kỷ 16 theo trường phái Renaissance. Nối tiếp “sự đổi mới” như là “sự sáng tạo” trong cuộc sống, người Hà Lan lại yêu thích trường phái Baroque.

Những đôi guốc gỗ, nét đặc trưng văn hóa của Hà Lan.

Đây được xem là thời kỳ vàng son trong xây dựng của người Hà Lan với nhiều trường phái Jacob van Campen, Philips VingboonsDaniel Stalpaert vào thế kỷ 17.

Như là tính cách phóng khoáng, rộng mở của người Hà Lan, những kiến trúc của người Pháp, bán cổ điển (Neo – gothic) hay Nouveau, Deco lần lượt đưa vào trong xây dựng. Các kiến trúc nằm gối đầu lên nhau tạo cho Amsterdan một nét rất riêng, đó là sự hổn hợp nghệ thuật các kiến trúc trong xây dựng.

3. Những chiếc thuyền nhỏ dọc bờ kênh đã lên đèn tạo thành thứ ánh sáng ảo huyền trên sông nước. Một vài chiếc ca nô vẫn lướt sóng dọc ngang bên dưới những chiếc cầu chằn chịt nối phố để đưa du khách ngắm nhìn Amsterdam trong đêm trắng. Nhắc đến Hà Lan hay Amsterdam, tôi hay nghĩ về những chiếc xe đạp cao thong dong đạp trên phố để bảo vệ môi trường, rồi người bản địa đặt nó một cách hớ hên trên những thành cầu mà cũng không chú ý nhiều đến việc còn hay mất.

Phomai và bơ là đặc sản của Hà Lan.

Không như tôi nghĩ, những chiếc thuyền nhỏ chính là ngôi nhà mà chủ nhân của nó là những người rất giàu có. Anh Adelbert, người bản địa cho tôi biết: người Hà Lan rất yêu quý và thân thiện với môi trường. Những người giàu là người đi trước trong việc bảo vệ môi trường. Những chiếc thuyền nhỏ, nhưng đủ hết các phương tiện sống bên trong. Tất cả đều nhỏ bé để hạn chế khí thảy ra môi trường!

Amsterdam – những đêm trắng.

Một vài cái vẫy tay của ai đó trên những chiếc ca nô lướt qua hệ thống kênh đào chằn chịt đan xen trong phố và trên phố vẫn còn vang tiếng cười đùa của những người thích rong chơi đêm trắng…

(Tham khảo bài viết đã đăng báo PN.TPHCM ngày 23/05/2014)
(Nguồn: Linhnc2005)
Trở lên Trên ▲
Chia sẻ cảm nghĩ
Thảo luận0
    Bạn phải đăng nhập để viết bình luận.
    Trở lên Trên ▲