Ấn Độ – Ngày quay lại

Đăng bởi
Nhật ký du lịch, Uncategorized
26/12/2015 8:00 am

Mùi hương đậm đà của cà ri, sự nhếch nhác về rác và phân bò trong các hẽm nhỏ hay những trận cải vã kịch liệt với cánh tài xế xe tuktuk, … của 7 năm về trước luôn làm tôi chưa có cảm hứng để quay lại Ấn Độ. Tôi vẫn biết, nền văn hóa “Sông Hằng” là nền văn minh lớn, đa dạng, trải dài từ Nam lên Bắc hay từ Đông qua Tây. Ngay cả, ngày tết cổ truyền của họ không trùng ngày và giống nhau ở từng bang bởi mỗi một bang đều có sắc màu tâm linh rất khác nhau.

Những gì thuộc về văn hóa “sông Hằng” đã lẫn trốn một cách vô hình vào đâu đó trong những ngăn ký ức, để rồi tôi chẳng buồn khơi chúng thức giấc trong những cuộc tán gẫu với bạn bè. Trong tôi, nền văn minh “Sông Hằng” chỉ còn lại những hình ảnh đẹp, sống động, kích thích đến chết người trong bộ sách Kamasutra mà tôi đã đọc trộm tại sân bay Changi – Singapore trong một lần quá cảnh tại đây. Gọi là đọc trộm, nhưng thực chất tôi nhìn ảnh trộm là chính khi bản năng cơ bản của phần “con” bị khiêu khích một cách ghê gớm.

Những kẻ lữ hành khác rỉ vào tai tôi, nếu Tiểu Vương Quốc Ả Rập (UAE) đóng vai trò là người cha khi giải quyết công ăn việc làm cho một số người Afghan thì Ấn Độ lại là người mẹ cung cấp và bú móm thức ăn hàng ngày cho những đứa con ở vùng đất bị từ chối. Đại sứ quán Afghanistan luôn nhẹ nhàng trong việc cấp visa cho người Ấn Độ. Tôi khăn gói, quả mướp quay lại Ấn Độ với hành trình 1 tháng tại đây để thực hiện ước mơ con đường tơ lụa trên vùng đất Nam Á.

Ảnh: Nguyễn Chí Linh

Trong thời gian chờ đợi nhận visa Afghanistan, tôi lại mãi miết thực hiện hành trình đi theo dấu chân của Ngài Dalai Lama xa tít trên vùng Kashmir. Tôi nhắn với anh trưởng phòng visa sẽ nhận visa trễ do phải đi một vài địa điểm khác và cũng chẳng biết làm gì ở New Delhi bởi đây là lần thứ 2 quay lại. Anh cười và trả lời tôi “Cho thêm thời gian suy nghĩ có quyết định đi Afghanistan hay không, nên nhớ nơi đó là vùng trũng chiến tranh!”.

Nhờ ông chủ và anh nhân viên hàng không tốt bụng, tôi đã quay lại New Delhi từ Srinagar bằng bản hộ chiếu photo. Những cơn gió lành lạnh vào đầu buổi sáng của những ngày trước đã biến mất, chỉ có những giọt nắng lung linh đang nhảy múa trên con phố Main Bazaar. Chúng cầm tay nhau nhau để hòa tấu lên những giai điệu trong bản giao hưởng mùa hè nóng bỏng với nốt cao đỉnh điểm là 50 độ C vào buổi trưa.

Tôi nhớ lại, đêm đầu tiên đến Muscat – Oman, anh tài xế taxi Nuwan nói với tôi rằng, nhiệt độ ở Oman có thể lên đến 54 – 55 độ C vào mùa hè, tôi vẫn còn bán tín bán nghi về nhiệt độ ấy. Nhưng hôm nay, ở Ấn Độ tôi tin rằng, anh Nuwan nói đúng bởi bên kia vịnh Ả Rập chỉ toàn những đụn cát chạy dài về phía chân trời.

Với người Oman, Kawah là nước uống đặc trưng giải nhiệt vào mùa hè hay đi vào sa mạc, thì người Ấn lại chọn giải pháp khác : ăn một chiếc bánh tiêu chiên và uống một ly nước cam vào buổi sáng, cơm trắng ăn cùng Yaourt không đường vào buổi trưa và buổi tối mới là bữa ăn chính trong ngày.

Những viên nước đá nhỏ là thứ xa xỉ phẩm khi mùa hè đi qua, chúng vội tan nhanh để lại những vị thanh tao thơm tho mùi cây trái trong những ly nước giải khát. Vùng đất “Thiên Trúc” của Ngài Huyền Trang với nhiều hoa thơm, trái lạ được miêu tả trong quyển nhật ký của Ngài khi hè đến. Những quả lựu óng ánh màu đỏ tươi luôn quyến rũ những kẻ lữ hành đang khát cháy cổ họng mỗi khi bình minh đến và nó là ly nước ép giải nhiệt một cách hiệu quả đắt giá nhất trong các loại.

Trong những ngày tôi ở Ấn Độ, Nepal bị những trận động đất nối tiếp xé nát quảng trường Durbar ở Kathmandu đến thương tâm. Ở mọi nơi, tận trong các hang cùng ngõ hẹp New Delhi, người ta chỉ nói và bàn tán những câu chuyện về sự tàn phá quá khắt nghiệt của thiên nhiên. Những quán ăn, cửa hàng, … đều mở tivi thường trực để xem những bản tin về cái chết đầy nước mắt không được báo trước.

Những làn điệu dân ca Dohori cùng với vũ điệu Rudra Tandava từ Thần Shiva của người Nepali đang tắt lịm dần trên những dãy núi Hymalaya.

Ai cũng đau xót, tại sao ông Trời quá bất công với Nepal bởi đây là quốc gia còn nghèo, người dân lương thiện và hiền lành đến thế. Làm sao những người Nepali có thể đứng dậy sau những kiệt quệ và mất mát đau thương như thế này!.

Dù từng được các chuyên gia cảnh báo nhưng không ai mảy may nghĩ rằng nó đến sớm như thế này. Vốn dĩ, xưa kia trong thời hồng quang, Ấn Độ là quần đảo tách rời và nằm chơi vơi ngoài Ấn Độ Dương. Những hoạt động âm thầm trong lòng đại dương khiến tiểu lục địa càng xích lại và khăn khít với đại lục.

Một phần của tiểu lục địa bị tách rời và đẩy trôi xa đến tận châu Phi tạo thành những hòn đảo đa dạng sinh học bậc nhất của thế giới. Khi nhắc đến Ấn Độ, người ta thường thêm tiếp đầu ngữ “tiểu lục địa” phía trước như một cách nhấn mạnh về vị trí địa lý của nó trước khi gắn vào đất liền.

Nepal là điểm tiếp giáp của tiểu lục địa Ấn Độ vào đại lục. Mối lương duyên ấy tạo thành những cơn sóng cuồng thịnh nộ cùng với việc đẫy những dãy núi từ trong lòng biển dâng cao để tạo thành dãy núi Hymalaya huyền thoại ngày nay. Sự vận động trong lòng đất và đại dương diễn ra không ngừng nghỉ và những cơn giận dữ của chúng đã xé toạc Kathmandu một cách không thương tiếc như thế.

Giống như bao kẻ lữ hành khác, tôi thường lui tới quán cà phê Kathmandu nằm đoạn giữa trên con phố Main Bazaar trong những ngày này. Một banner đã được giăng trước mặt tiền quán: “Lợi nhuận chúng tôi có được sẽ được chuyển về đóng góp xây dựng lại quê hương Nepal”. Tôi luôn thấy ấm lòng mỗi khi đến đây và đọc những dòng chữ ấy, dù rằng số tiền tôi có thể đóng góp cho quán cà phê nhỏ bé này chẳng đáng bao nhiêu.

Quán cà phê Kathmandu vô tình trở thành “lữ quán hội ngộ” cho những người yêu thích chủ nghĩa xê dịch. Nơi đây, những kẻ lữ hành dù có tinh quái, ma mị đến mấy đều phải im lặng vài giây để tưởng niệm cho những gì đang xảy ra ở Nepal. Mọi người có thể chia sẻ mọi thứ về Nepal qua những ly trà sữa màu vàng nâu, những chiếc bánh nóng hòa quyện trong từng giọt cà phê thơm, những quyển sách hay, … trong bầu không khí vô cùng trang nghiêm pha lẫn trong nỗi xót xa …

Những câu chuyện nhỏ của tôi cũng bắt đầu từ đây …..

(Nguồn: Linhnc2005)
Trở lên Trên ▲
Trở lên Trên ▲