Đảo Thạnh An: Một ngày Chủ Nhật tuyệt vời

18/03/2014 12:40 pm
Bình luận
64,087 lượt xem
  • Bình luận: 1
  • Facebook:
  • Lượt xem: 64,087
  • Lượt xem mỗi tuần: 367.94
  • Lượt xem mỗi tháng: 1.00
  • Likes: 1,822
  • Likes mỗi tuần: 10.47
  • Likes mỗi tháng: 45.55

Đã một thời gian dài, đội ngũ du lịch bụi không đi đâu “bụi” theo đúng nghĩa. Hứng chí thế là đi, chúng tôi quyết định đi Đảo Thạnh An – Cần Giờ vào ngày chủ nhật vừa rồi. Quyết định đến cũng rất nhanh, nhắn tin cho nhau trước vài ngày, thế là anh em lại tụ tập về cùng làm một chuyến để đời.

Chúng tôi đặt chân đến Cần Giờ sau khoảng một tiếng rưỡi đi từ nội thành Sài Gòn ra. Mấy đứa ghé vô quán nước cạnh bờ biến. Chà, giữa cái nóng lửa đốt đất như thế này, được ngồi bên cạnh biển, gió thổi ào ào đem lại cho con người ta cảm giác thật thư giãn làm sao. Cả đám ngồi tám đôi câu chuyện trò và tranh thủ tự sướng vài tấm ảnh trong lúc chờ đợi ghe ghé vào đón người qua đảo lúc 12h trưa.

Nghỉ trưa chờ đò cạnh bờ biển
Tàu đánh cá

Ghe đi qua đảo có 4 chuyến chính là 6h, 12h từ đất liền và ngược lại 14h và 17h chiều từ đảo về. Giá mỗi lượt đi là 10 nghìn đồng. Nhìn chiếc ghe bằng gỗ đơn sơ, mộc mạc ấy, tôi bỗng nhớ lại chắc cũng hơn 10 năm rồi không bước lên chiếc thuyền nào kiểu này, rất chợ búa, rất dân dã, tiếng máy dầu bùm bùm kêu cành cạch, cảnh bà con ngồi trong thuyền nhìn sao chân quê quá.

Mất khoảng 45 phút đến một tiếng để đi ra đảo, mùa này cá anh trên thuyền nói mùa sóng lớn. Mà đúng là lớn thật, ngồi được một lát thì “anh hổ giấy” trong nhóm say sóng chịu không nổi và xí luôn cái phòng vệ sinh mà trông không giống phòng vệ sinh của ghe để… ói. Những người còn lại thì mệt phờ và nằm lăn quay ra ngủ ngay dưới sàn. Chỉ còn tôi và một anh khác ngồi ngắm cảnh mà cứ vài phút là sóng mạnh quánh văng nước tung tóe lên cả người, cảm giác thiệt là thú vị.

Góc phố nhỏ yên ắng thanh bình

Cả đám đến đảo lúc tầm 13h hơn… nhưng vừa tới đã ngó nhau nghệch ra vì không biết bất cứ cái gì ở đây. Đường đi trên khu dân cư cứ như những con hẻm nhỏ trong phố Sài Gòn, nhìn điều hiêu, gió biển cứ thổi, nắng thì ngày càng nực hơn, ai nấy đều mệt mỏi đi bộ nhìn ngó lung tung mong ngóng một chốn dung thân. Bỗng lúc đó một bác xe ôm chạy tới hỏi han, tụi con đi đâu vậy sao nhìn lơ ngơ quá, đi đâu bác chở đi, bác còn nói, ở đây không có nhà trọ, khách sạn, cũng gần như không có quán ăn, chợ chỉ có buổi sáng, hay mấy đứa đi ra biển hả? Leo lên, cứ leo lên, tui chở đi cho, leo lên – Bác hỏi. Y như rằng, cái tâm lý nghi ngờ nó bay trong đầu tôi ra, tôi nhìn bác với ánh mắt hoài nghi cùng câu hỏi: bác lấy bao nhiêu, mà bác chở con đi đâu, xa không, tụi con lần đầu tới đây, không biết gì ở đây hết?, cái thái độ dè chừng bị hình thành bởi môi trường sống bây giờ, khi mỗi ngày qua đi, chúng ta đang dần đánh mất lòng tin nơi con người, riết đi đâu cũng sợ sệt, đề phòng, công thủ trước sau. Nhưng đáp lại tôi bằng chất giọng chất phát, hiền lành, bác nói: tui thấy mấy cháu mệt rồi, ở đây không có gì ngoài biển hết á, tôi thấy giờ nóng nực, oi bức, thôi tui chở về nhà tui rồi mấy cháu nghỉ ngơi luôn đi, ngay sau nhà tui là biển luôn, tôi lấy 5 nghìn một người thôi. Thằng bạn đi cùng nhóm lấy tay đánh tôi một phát rồi nói: dân đây không phải như Nguyên nghĩ đâu. Tôi giật mình một phát vì lời nó đó.

Đi chợ phải lựa hải sản như thế này

Cả đám leo lên mấy chiếc xe, chạy ra nhà bác xe ôm mời chào lúc đầu. Quẹo được vài khúc cua trên con đường nhỏ, chúng tôi dừng lại trước ngôi nhà kèm tấm bảng “Nhà tình thương” trước cửa. Bác mở cửa mời cả đám vào nhà, gọi vợ bác ra tiếp rồi nói. Giờ tôi chở ai ra ghe nhe, có vài cái mới đi đánh về luôn, cá mực ghẹ không phải tươi mà là sống luôn đó. Mua gì về đây tôi nói bả nấu nướng ăn uống rồi ở nhà tôi nghỉ ngơi cho thoải mái rồi ra biển chơi,mấy cháu cho tôi mấy chục tiền công thôi. Cả đám lúc đó thật sự thấy bất ngờ trước sự nhiệt tình đó của bác. Trước đó 5 phút, chúng tôi còn không biết phải làm sao, đi đâu, ở đâu, ăn gì, làm gì ở cái xứ khỉ ho cò gáy này thì bây giờ tôi đã có một khách sạn 5 sao đúng nghĩa. Một khách sạn đem lại cho tôi những thứ tôi thật sự cần lúc này.

Bữa trưa
Bạch tuột – lúc chưa bị nướng

Cảnh những đứa trẻ con bắn bi, thả diều, nô đùa trước ngõ hay đàn gà chạy lon ton bên cạnh nhà, cái võng lưới cũ rách đong đưa cạnh cái quạt điện cũ kỹ lúc chạy lúc tắt do cúp điện, nhà cửa thì chằng có chi trống không nhưng tình người với nhau thì đầy ắp. Tôi cởi trần ngồi trên sàn nhà vừa ăn mấy quả sơ ri vừa suy nghĩ vẩn vơ thì hai bạn trong nhóm “đi chợ” về. Cái gì cũng còn sống tươi, bò lúc nhúc nào ghẹ, nào bạch tuột nào tôm cá. Ngồi tính nhẫm cái đống này trong nhà hàng không dưới vài triệu. Thế là cái gì đến cũng đến, đến 15h đồ ăn mọi người cùng làm đã xong, cả đám ngồi hì hục ăn một cách ngon lành. Có đứa bảo: ăn ghẹ, mỏi cả miệng, mỗi đứa 5, 6 con loại nhất ăn nó sướng mồm gì đâu. Ăn một hồi vẫn không thể hết được cái đống ghẹ tôm đó. Tiếc là nhà bác xe ôm ngại hay do ăn trưa rồi mà nhất quyết không ngồi ăn chung dù lúc đầu chúng tôi cố tình mua nhiều để mọi người cùng ăn.

Con đê dọc theo đảo

Tầm 16h chiều, chúng tôi ra con đê chạy dọc đảo, một khung cảnh không thể nào tuyệt đẹp hơn, gió lồng lộng thổi, sóng nhẹ nhàng vỗ vào, con đê thì dài xa tít, chạy uốn lượn quanh đảo. Những đứa nhỏ thì cùng nhau chạy lon ton thả diều. Ngắm trời và biển lúc đấy chúng tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng vô cùng, bao nhiêu mệt mỏi stress hoàn toàn biến mất, anh em vừa thả hồn vào gió vừa vui cười,trò chuyện và chụp ảnh.

Được một lúc vậy mà đã hơn 16h30 chúng tôi quay lại vào nhà thì y như sét đánh ngang tai, do ghe bị hư, không có chuyến về lúc 17h, nên có khả năng phải ở lại đây qua đêm. Đứa nào đứa đó há hốc mồm vì ngày mai là thứ hai với bao nhiêu công việc. Cuối cùng, dù thật sự muốn ở lại nhưng chúng tôi đã phải “chơi sang” thuê nguyên con ghe lớn để về đất liền với cái giá không phải là dễ chịu. Cả đám tranh thủ biếu bác chủ nhà mấy trăm, cám ơn rối rít rồi lật đật gom đồ chạy ra cái ghe đậu ngoài chiếc cầu tre cách đó mấy trăm mét. Lần đầu tiên đi qua cái cầu tre tự chế nối giữa nhà ngư dân với thuyền neo đậu của họ mà cứ sợ nó gãy hay mình bị rớt xuống biển giữa chừng… Mà được đi ghe riêng nó cũng có cái hay của nó, chúng tôi được ngắm mặt trời lặn trên thuyền, chắc đây cũng là lần đầu tiên của mọi người. 15 phút, 30 phút rồi 45 phút, thế là đã đến bờ, cả đám vội vả leo lên xe đi về Sài Gòn với cuộc sống vội vã phía trước đang chờ đợi. Thế là kết thúc một chuyến đi bụi thật sự nhớ đời và nhiều kỷ niệm.

Tạm biệt Đảo Thạnh An
Đi ké tàu đánh cá về Cần Giờ
Đến Cần Giờ cũng là hoàng hôn
Trở lên Trên ▲
Chia sẻ cảm nghĩ
Thảo luận1
Bạn phải đăng nhập để viết bình luận.

      Pingback/Trackback

    1. Thạnh An - có một biển đảo giữa Sài Gòn - Huong Do travel life06/08/2016
    Trở lên Trên ▲